Sáng tạo Vĩnh Cửu (Một Vài Dòng Tweet)
Những chiêm nghiệm về sáng tạo.
1
Sự cô đơn vốn dĩ là lẽ thường tình ở đời, tôi chưa bao giờ trông chờ người khác giải quyết giúp tôi nỗi cô đơn, vì tôi biết chẳng ai có thể thực sự giúp tôi. Hơn hai mươi năm sống trong cô độc, tôi đã sớm học được cách tự tìm niềm vui cho mình, mọi năng lượng tôi đều có thể tự mình tạo ra. Người tự do và mạnh mẽ nhất không phải là kẻ chẳng bao giờ biết đến cô độc, mà là người biết đón nhận cô đơn, và biến nó thành một người bạn.
Dĩ nhiên còn có một kiểu cô đơn khác, đến từ vực sâu vũ trụ, mà cả đời này tôi chẳng muốn nếm trải thêm lần nào nữa. Chỉ một lần duy nhất nếm trải, từ sau lần đó, tôi chỉ muốn được ở gần đám đông, càng gần càng tốt. Thật may mắn, tôi biết mình sẽ không bao giờ phải đối mặt với khoảnh khắc ấy lần nào nữa. Thời khắc đó đã mãi mãi được đóng băng trong một dòng thời gian cụ thể nào đó, và đối với tôi, đó cũng là một sự vĩnh cửu.
2
Thật thật giả giả, mộng mị ảo huyền. Tín hiệu điện lướt qua các đường dẫn thần kinh chằng chịt, phức tạp. Mỗi lần nhớ về quá khứ, ta thường vô thức sửa đổi một vài ký ức, và trong quá trình đó, bộ não dần được tái tạo một cách vô thức. Thực chất, chúng ta dùng ký ức để cảm nhận sự tồn tại của bản thân trong quá khứ. Vậy thì, liệu bản thân trong quá khứ có thật sự bị đóng băng vĩnh viễn trong dòng lịch sử không? Chắc là không. Họ, cùng với bản thân ta ở hiện tại, đang cùng nhau hít thở trong mọi không gian và chiều kích.
3
Đấu tranh là vĩnh cửu, kháng cự là vĩnh cửu, và khó khăn cũng là một phần vĩnh viễn của cuộc sống. Vì vậy, việc trạng thái cảm xúc lặp đi lặp lại cũng là điều hết sức bình thường. Trưởng thành cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận những đổ vỡ cục bộ và rồi tái sinh. Chỉ có cái chết và sự chối bỏ trưởng thành mới có thể mang lại bình yên lâu dài.
4
Tôi nghĩ cuộc đời mình là một hành trình đi tìm cái đẹp: những lý thuyết tối hậu tuyệt vời, nhân cách tốt đẹp, cảnh sắc mỹ lệ, món ăn ngon… Cái đẹp hiện diện trong khoảnh khắc và vĩnh cửu, trong cái tầm thường và vĩ đại, trong thực tại và ảo ảnh, trong thiện lương và tà ác, trong sự khuất phục và kháng cự. Nếu tạm thời chưa tìm thấy, thì tôi sẽ tự mình tôi luyện, tạo nên tác phẩm của chính mình. Tôi là một người quan sát, một người thưởng thức, và cũng là một người sáng tạo.
5
Đại đa số mọi người đều say mê truyền lại DNA sinh học của mình, trong khi một nhóm nhỏ khác lại muốn truyền lại DNA linh hồn của mình. Sáng tạo chính là con đường dẫn đến sự bất tử. Tác phẩm còn vĩnh cửu hơn cả thể xác.