Trò chơi cuộc đời
Coi cuộc đời là một trò chơi
Có người sống trong lo sợ, nơm nớp như đi trên vỏ trứng, coi cuộc đời là một chiến trường, chỉ cần hơi chệch mục tiêu là đã vội vàng cho rằng mình thất bại. Có người chưa kịp khám phá sở thích và sở trường thực sự của bản thân đã vội vàng chọn một con đường an toàn, phổ biến nhất. Có người mãi làm công việc mình không thích, lại không đủ sức thay đổi hiện trạng nên chỉ biết than vãn. Có người hết lần này đến lần khác lún sâu vào vũng lầy cảm xúc mà không thể thoát ra. Lại có người chỉ lo lợi ích ngắn hạn mà hy sinh lợi ích lâu dài, dẫn đến việc đưa ra hết quyết định này đến quyết định khác thiếu khôn ngoan…
Vậy tại sao chúng ta không thử phá vỡ lối mòn tư duy, coi cuộc đời như một game nhập vai trực tuyến quy mô lớn mà không thể tải lại (load game), và chơi nó với thái độ nghiêm túc nhất?
Những con số thay đổi trong tài khoản ngân hàng chính là tiền tệ trong game. Trên phiếu khám sức khỏe ghi rõ thanh máu/chỉ số sức khỏe của bạn. Trong sách vở và trên internet có vô vàn hướng dẫn chơi game. WikiHow là hướng dẫn dành cho người mới chơi. Wikipedia là bách khoa toàn thư của game. Trong sách vở có những kỹ năng nâng cao để phá đảo. ……
Trong cuộc chơi này, có người theo đuổi thật nhiều tiền bạc, có người khao khát được lưu danh trên bảng xếp hạng. Lại có người tìm kiếm tình yêu và được yêu thương. Có người vượt núi băng rừng, mong muốn tự mình chiêm ngưỡng khắp chốn sơn thủy hữu tình. Có người sẵn sàng đối mặt với những thử thách tột cùng để khẳng định bản thân, hoặc dũng cảm chinh phục đỉnh cao trí tuệ. Cũng có những người chỉ đơn giản đi theo cảm xúc và sở thích, muốn nếm trải, khám phá mọi điều. Người chọn lướt sóng trên biển, kẻ lại chỉ muốn an phận một góc, tận hưởng sự bình dị giản đơn nhất…
Bạn là ai, bạn muốn gì, mục tiêu trong game của bạn là gì? Đâu là nhiệm vụ chính và đâu là nhiệm vụ phụ của bạn? Chẳng phải chúng ta chỉ sống một đời thôi sao? Nếu có thể sống mười đời, liệu bạn có sống như hiện tại không?
Người hiện đại quá đỗi lo âu, dường như trong mắt mọi người chỉ có một con đường duy nhất mang tên “thành công”. Họ chưa kịp cảm nhận trọn vẹn những món quà mà cuộc sống ban tặng đã sớm đánh mất tâm thái vui chơi, khám phá. Cuộc đời rõ ràng có thể có nhiều cách sống, và vô vàn con đường thú vị, đáng giá để ta lựa chọn.
Nếu khát khao tự do, hãy theo đuổi tự do. Nếu mong muốn hạnh phúc, hãy tìm kiếm hạnh phúc. Nếu hướng tới trí tuệ, hãy không ngừng học hỏi. Hãy liên tục rèn giũa bản thân cả về thể chất lẫn tinh thần. Nếu có thể, tại sao chúng ta không đặt mục tiêu cao hơn một chút? Bởi lẽ, đặt mục tiêu cao, ta có thể đạt được ít nhất là mức trung bình; còn nếu chỉ đặt mục tiêu trung bình, e rằng kết quả sẽ còn thấp hơn.
Đối với tôi, cuộc sống chính là một trò chơi với vô vàn điều đáng để khám phá. Tôi muốn vừa tìm tòi vừa thực hành để nắm bắt những quy tắc vận hành của thế giới. Một lối sống đầy mạo hiểm như vậy sẽ mang lại điều gì đây? Ai mà biết được? Dù sao thì cũng phải luôn ngẩng cao đầu nhìn về phía trước, đừng ngoảnh lại, hãy từ chối sự nhàm chán. Tôi còn phải học thật nhiều điều, nỗ lực để trở thành một sự tồn tại lấp lánh nhất trong mắt chính mình.
Khi làm việc một cách thực tế, đừng quên ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời sao. Nếu có thể, hãy cố gắng trở thành một người thú vị, đó là yêu cầu của tôi đối với bản thân mình.
Những điều muốn nói thêm
Trong bối cảnh dịch bệnh hiện nay, rất có thể hiện trạng này chính là “bình thường mới”. Với những người sinh ra và lớn lên trong thời bình như chúng ta, mấy năm gần đây có lẽ là những ngày tháng đen tối nhất mà chúng ta từng trải qua kể từ khi trưởng thành. Tuy nhiên, dù đông lạnh giá đến mấy cũng sẽ qua đi, dù đêm dài thăm thẳm đến mấy cũng sẽ có ngày kết thúc. Băng giá sẽ tan, mùa xuân sẽ đến, và mặt trời ngày mai vẫn sẽ mọc như thường lệ. Vậy, làm thế nào để vượt qua đêm trường này là một câu hỏi mà mỗi chúng ta đều phải suy ngẫm.
Thật sự tôi không đành lòng nhìn vô số người sống trong đau khổ. Đóng cửa lòng mình, không nhìn không nghĩ có phải là lựa chọn duy nhất của tôi không? Tôi có thể làm gì đó không? Dù chỉ là một sự tồn tại nhỏ bé, tôi vẫn luôn tự hỏi mình có thể làm được điều gì. Tôi muốn trong khả năng của mình, nhóm lên một ngọn lửa trại, giúp mọi người tạo ra những kết nối, và trao đi sự đồng hành. Để bạn biết rằng bạn không hề cô đơn, và vẫn còn rất nhiều người khác đang cùng bạn bước qua giai đoạn này.
Chúc cho chúng ta, trong đêm dài thăm thẳm, vẫn có những vì sao bầu bạn, vẫn còn ngọn lửa và một trái tim đang thổn thức.